Trầm mặc trước thời gian

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi dinhviethong, 22/10/11.

  1. dinhviethong Thành viên mới

    Ngày tham gia:
    13/5/11
    Số bài viết:
    41
    Ngàn năm rêu phong

    trân mình cho nước xiết

    đá vẫn mải miết

    tìm riêng mình một giấc mơ

    Lang thang bên suối

    nhờ con nước chảy xuôi

    tình cờ nhận ra

    đời người như đá

    gan lỳ trước thời gian

    Đã một thời – hoang mang

    sống phiêu bồng, lãng đãng

    chẳng buồn vui

    và…ngậm ngùi

    chôn vùi tuổi trẻ

    Giật mình…

    tóc đôi phần đốm bạc

    một thời khao khát đã trôi

    còn lại mình tôi

    bên bờ suối vắng

    long lanh tia nắng

    chợt nhận ra…

    Đá và Người vẫn khác nhau!
    DinhThiThuThuy thích nội dung này.

Chia sẻ trang này