CHÙM THƠ VỀ CHA MẸ

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi Đinh Xuân Vinh, 27/1/19.

  1. Đinh Xuân Vinh Thành viên

    Ngày tham gia:
    2/11/09
    Số bài viết:
    400
    NGÀY XUÂN NHỚ CHA MẸ
    Ngày xuân con én đi về
    Bồi hồi chân bước đường quê tần ngần
    Cây xưa tán cũ chờ xuân
    Chiếc cầu kia bỗng nay gần, lại xa
    Ngõ quê nay vắng mẹ già
    Xuân nay con biết mua hoa loại gì?
    Tỵ thay, Thìn đã ra đi
    Nghe cha mẹ dặn điều gì nhớ không
    Mai khoe sắc thắm Đào hồng
    Vẫn Xanh vẫn thắm bên sông thuở nào
    Chị Hằng thì ở trên cao
    Gom bao nỗi nhớ thấm vào trong tim
    Giờ xa biền biệt cánh chim
    Mênh mông giờ biết con tìm về đâu?
    Bỗng dưng mắt ướt giọt sầu
    Hai vầng Nhật Nguyệt không cầu bắc ngang
    Biết ra thì đã muộn màng
    Lòng hoang giá lạnh bẽ bàng phù du
    Xưa đá hóa được vọng phu
    Còn giờ chỉ biết lời ru chính mình
    Không gian đâu phải vô hình
    Thời gian vô định, nghĩa tình không phai
    Chưa thôi giọt vắn giọt dài,
    Nín đi !
    Trời, Đất biết sai đúng rồi!
    Ngày 6 tết Quí Tỵ
    Đinh Xuân Vinh
    NHỚ QUÊ

    Đường về quê giờ đây bỗng lạ
    Qua bao mùa lòng dạ chưa nguôi
    Những ngày góc biển chân trời
    Mùa đông vắng mẹ nhớ về ngày xanh.

    Ngồi nhớ lại nhà tranh vách đất
    Quen thuộc nhiều đường cũ lối xưa
    Những ngày sớm nắng chiều mưa
    Chờ giờ tan học để đưa con về.

    Giờ xa thẳm đường quê gợi nhớ
    Nỗi xót xa ứa lệ nát tan
    Đời người như chiếc thuyền nan
    Người đi để lại muôn vàn tình quê.

    Giờ cha mẹ nay về cùng hưởng
    Chốn thảnh thơi hết vướng bụi trần
    Theo về bên bến người thân
    Xuôi về cực lạc đến gần thập phương.

    Thu đã đến lá vàng nhắc nhở
    Gọi đông về cửa mở lòng ai
    Gửi lời tâm sự u hoài
    Đường về quê nhớ mộng dài tình thương.

    Tinh anh em vấn vương nghĩa nặng
    Dù mưa sa chớ đặng cách xaNước non trùng điệp bao la
    Càng thêm nhớ cảnh quê nhà chứa chan.



Chia sẻ trang này